Xin lỗi…vì anh nghèo…

Cô – 1 cô tiểu thư nhà giàu đúng nghĩa. Cô có bao nhiêu chàng trai theo đuổi. Nhưng cô quen họ chỉ như 1 trò chơi. Chưa bao giờ trái tim cô rung động :D
Hôm ấy, sau khi chia tay 1 chàng người yêu khác, cô ghé vào 1 quán nước ngồi. Bỗng, trái tim cô loạn nhịp khi nhìn thấy anh ấy – 1 người phục vụ trong quán ăn. Đôi mắt lạnh lùng cùng sự chững chạc ở cách anh đi đứng và nói chuyện. Ko hiểu sao cô lại có thể thích anh ta ở cái nhìn đầu tiên. Gọi nước xong cô chả thèm uống mà cứ dõi mắt theo anh. Dường như cảm nhận đc, lâu lâu anh lại nhìn cô, mỗi lần như thế cô lại đỏ mặt rồi lại cuối xuống giả vờ bấm đt. Lúc tính tiền, cô kẹp thêm vào trong đó 1 tờ giấy rồi ngượng ngùng chạy ra ngoài. Trong tờ giấy đó cô ghi: “Đây là sđt của em: 0905xxxxxx. Nhắn tin cho em nhé ^^”. Cô chờ mãi nhưng k có lấy 1 tin nhắn. Cô khó chịu. Đây là lần đầu tiên cô chủ động làm quen nhưng lại bị như thế này.

Hôm sau, cô lại đến quán. Lúc tính tiền, cô gọi anh ta tới. Và nói: “Chỗ này là tiền nước, còn tờ giấy này là cho anh”. Nói xong cô ngượng ngùng bước ra khỏi quán. 1 ngày, 2 ngày, Vẫn có những tin nhắn xin làm quen nhưng cô đều ko reply vì cô biết, đó k phải là tin nhắn của chàng trai nọ. “Hay anh ấy có người yêu rồi nhỷ?? Hay là… kiêu?
Cô tiếp tục quay lại quán cà phê cũ, vẫn giữ trong lòng quyết tâm làm quen vs chàng trai nọ. Bước vào quán, trái tim cô lại rung rinh, vẫn khuôn mặt ít cười nọ. Vẫn như mọi lần, cô ngồi dõi theo từng hành động của chàng trai.
Kết thúc ca làm việc, chàng trai dắt xe ra khỏi quán toan đạp xe về nhà thì…
Khoan đã
– Ơ, chào cô, có chuyện gì ko vậy?
– Em muốn mời anh đi uống nước đc ko?
– Có chuyện gì vậy cô? – Chàng trai gãi đầu
– Em nhỏ hơn anh mà, cứ gọi em thôi, gọi cô già lắm. Anh rảnh ko? Đi uống nước với em nhé?
– Ừ, thế cũng đc – Chàng trai gật đầu rồi leo lên xe đạp trước. Trong khi cô gái nổ máy chiếc xe ga đắt tiền đi theo
Chàng trai dừng xe ở một quán nước mía ven đường và hỏi cô gái:
– Mình uống nước ở đây nhé?
Cô gái lưỡng lự rồi cũng bước vào quán. Đây là lần đầu tiên một tiểu thư như cô đến những nơi như thế này
– Lúc nãy cô có điều gì muốn nói phải ko?
– Đấy, lại cô, đã bảo cứ gọi là em mà. Em định hỏi là mấy mẩu giấy em để lại anh có đọc chưa?
– À à, có, tôi.. à quên, anh có đọc đc.
– Thế à…..mà sao a ko nhắn tin cho em…em chỉ muốn làm quen thôi mà..không có ý gì đâu..nếu sợ người iêu anh giận thì thôi ko sao đâu
– Ko..ko phải vậy…tại anh không quen được những người sang trọng xinh đẹp như em làm quen mà chứ anh ko có ý gì đâu
– Làm quen thôi mà… đâu có gì quan trọng đâu anh… vậy anh đọc số đi em lưu được không?”
– Chàng trai tỏ vẻ luống cuống..anh ấp úng mãi ko nói lên được lời
– Sao vậy anh? Ko thể cho e số được à??
– Ko phải vậy..tại…a..n..h…
– Sao vậy? A cứ nói đừng ngại
– À ..anh không dùng điện thoại…
Cô gái tỏ vẻ ngạc nhiên… bởi thời đại như này… thì có điện thoại để sử dụng đâu phải là khó
Chàng trai ko nói gì… lẳng lặng đứng dậy… ra thanh toán… tiền nước … Rồi quay lại nói với cô gái
– Anh có việc bận nên anh về trước nhé..
Dứt lời chàng trai lên xe đạp đạp đi lao nhanh vào khoảng tối trên đường…
Hôm sau tan ca chàng trai lại bắt gặp cô gái đứng trước cửa quán, và lại là lời mời đi uống nước. Anh cảm thấy rất ngạc nhiên bởi địa điểm mà cô rủ anh tới lại là những quán nước ven đường. Những cuộc nói chuyện ban đầu rất bỡ ngỡ lạc lõng, bởi anh ko biết bắt đầu những câu chuyện như nào để kể cho một người như cô nghe. Người bắt đầu mọi chuyện luôn là cô, anh chỉ là người ngồi đó và tiếp những câu chuyện của cô. Kết thúc buổi nói chuyện, cô gái chìa ra trước mặt anh 1 chiếc điện thoại và nói:
– Anh nhận nhé :D . Coi như là món quà làm quen
Chàng trai chưa kịp làm gì thì cô gái đi vội ra xe và ngoái lại nói với anh:
-Em lưu số em trong đấy rồi nhé. Có gì gọi điện nt cho em nhé ;)
Về đến nhà, cô lấy máy bấm gọi vào số của anh nhưng không có ai nhấc máy. 2 cuộc rồi 10 cuộc liền không thấy có tín hiệu trả lời, cô bắt đầu nt và đợi nhưng cũng khá lâu ko thấy có tín hiệu. Cô nghĩ ngợi những điều lan man vu vơ. Rồi cô ngủ thiếp đi lúc nào ko hay. Chỉ đến khi bị đánh thức bằng tn từ chàng trai, tin nhắn anh gửi đến cách tin nhắn cô gửi cũng khá lâu. Với nội dung hết sức ngố:
“Xin lỗi em nhé…tại a ko quen dùng đt nên thao tác chậm. Gửi tin cho em hơi lâu”
Cô chỉ biết cười thầm và bắt đầu những dòng tin phản hồi cho anh ♥
Những ngày sau đó tiếp tục là những cuộc đi chơi. Việc chọn địa điểm được giao cho các chàng trai. Cô yêu cầu anh đưa cô đi các quán ven đường mà anh hay lui tới. Cứ mỗi lần đi chơi như thế..họ thêm hiểu nhau hơn và có những tình cảm đặc biệt dành cho nhau, mỗi cuộc đi chơi đấy cô đều chuẩn bị một món quà cho anh, anh cảm thấy rất ngại và tỏ vẻ không thích, anh không muốn bị hiểu nhầm là kẻ lợi dụng người khác. Tuy nghèo nhưng anh có lòng tự trọng của mình. Nhưng lần nào cũng vậy, sau mỗi lần đi chơi cô toàn ra trước và để lại món quà trên bàn, làm anh ko biết xử lý thế nào.
Mai là sinh nhật cô. Đương nhiên người mà trong danh sách mời được nghĩ tới đầu tiên là chàng trai. Cô tổ chức bữa tiệc tại một nhà hàng sang trọng ven hồ..vơi rất đông bạn bè và người thân của cô. Sau lời mời của cô anh cảm thấy rất băn khoăn, anh ko dám, mà cũng có thể là không đủ tự tin để đi đến những nơi như vậy. Từ chối thì ko được, anh không còn cách nào khác. Anh ko biết chuẩn bị món quà nào cho phù hợp với cô và phù hợp với điều kiện của anh. Món quà cuối cùng anh quyết định chọn là một chú gấu bông màu hồng xinh xắn được bọc gọn gàng trong một chiếc hộp giấy
Tối hôm đấy anh xin được nghỉ ở quán nửa ca. Anh chỉ đinh đến tặng quà rùi về thôi. những người như anh ở những nơi sang trọng đó không hợp.
“Mặc gì bây giờ???”
Chàng trai vắt óc suy nghĩ. Bới tung đống quần áo cũ kĩ của mình, mong sao có một bộ nào hợp với anh và hợp với buổi tiệc. Thật khó bởi bộ nào cũng đã cũ và ngả màu. Cuối cùng anh quyết đinh mặc chiếc áo sơ mi với chiếc quần âu và leo lên chiếc xe đạp của mình đạp tới bữa tiệc. Anh do dự ko biết có lên vào hay ko. Đang do dự thì điện thoại rung lên, là cuộc gọi của cô. Cô hỏi xem anh đến chưa sao vẫn chưa thấy vào. Cuối cùng anh cũng quyết định sẽ vào. Chỉ vào tặng quà rồi về luôn thôi. Anh đứng ngó nghiêng không gian xung quanh để tìm một chỗ để xe. Anh bắt gặp những lời nói tỏ vẻ xem thường của đám bảo vệ gửi xe:
– Ở đây không có chỗ để xe đạp đâu, kiếm mấy quán ven đường mà để đi
Không nói câu nào anh lặng lẽ dắt xe đi kiếm 1 quán nước nhỏ ven đường để gửi. Chàng cảm thấy rùng mình trước cái cánh cửa của nhà hàng. Những nới xa xỉ như này anh chưa từng đặt chân tới. Bước vào, không gian quả nhiên đẹp đến một cách lạ lùng, sang trọng!!! Anh bắt đầu bắt gặp những ánh mắt nhòm ngó, những tiếng bàn tán của đám bạn của cô gái. Những cô gái, chàng trai trông lịch thiệp đầu tóc chải chuốt, cùng với những bộ cánh sang trọng. Những câu nói đó khiến anh cảm thấy rất bức xúc tức tối. Nhưng một người như anh sao có thể nói gì ở những nơi như này được.
– Thằng nhà quê kia mà cũng lọt được vào mắt con bạn mình được à? Nhìn thô thế cơ mà. Chắc thằng này nó lại cho con bé bùa mê thuốc lú gì rồi, thằng này chắc toan đào mỏ đây.
Trong đầu anh bắt đầu nghĩ đến phương án quay về rùi sẽ gửi qua cho cô sau. Nhưng cô đã tới và xuất hiện trước mặt anh, bước đến gần anh thì những câu nói châm biếm xem thường mới giảm bớt.
– Sao bây giờ anh mới đến? Anh vào đi bữa tiệc sắp bắt đầu rồi đấy ^^
Đưa món quà tặng cô gái, anh cảm thấy rất ngại ngùng bởi anh nhìn quanh những món quà của cô rất đắt tiền. Toàn những món đồ hiêu có khi phải bằng mấy tháng lương của anh làm thêm ko đủ để mua. Nhận món quà anh tặng cô gái vui lắm. Cô bắt đầu tuyên bố buổi tiệc cũng đồng nghĩa với những lời xỉa xói kinh thường rộ lên. Một cô gái bạn của cô gái châm chọc:
– Có ai ngửi thấy mùi gì ko???
Một thằng con trai đầu tóc dựng ngược nói xen vào:
– Có thế mà cũng phải hỏi =]], mùi của người nghèo chứ còn mùi gì nữa :-j
Lòng tự trọng như bị tổn thương. Anh cảm thấy khó chịu :
-Tôi nghèo tôi có cách sống của tôi đừng tưởng giàu mà có thể nói này nói nọ. Hãy xem lại mình trước khi bắt đầu nói người khác đi. Các người giàu do tiền của các người hay là tiền ba mẹ các người?
Không gian khán phòng đang ồn ã bỗng im bặt bỡi câu nói của anh. Không nói gì thêm anh đi vội ra cửa về rất đường hoàng thoải mái. Anh cảm thấy dễ chịu khi nói ra được những lời như thế. Cô gái không kịp nói gì, chạy theo anh, nhưng ra tới cửa thì đã ko thấy bóng anh đâu. Buổi tiệc trở nên trầm lắng bởi 1 lẽ: Người chủ của buổi tiệc giờ như người vô hồn ko còn hứng thú vui vẻ như lúc đầu…
Những ngày sau đó cô không liên lạc được với anh..điện thoại luôn trong tình trạng tắt máy. Tìm đến nơi anh làm thì quản lý nói anh đã xin nghỉ từ tối hôm anh xin nghỉ nữa buổi. Và chỉ quay lại vào hôm sau gửi 1 chiếc hộp cho cô với một mẩu giấy nhỏ:
-Những gì không thuộc về anh thì nó sẽ không dành cho anh
Cô khẽ mở nắp chiếc hộp giấy và cảm thấy buồn…muốn khóc…Những món quà cô tặng anh trước đây a chưa từng bóc chúng ra…những món quà nhìn vẫn mới nguyên như khi cô tặng…trong đó còn kèm theo chiếc điện thoại món quà cô tặng anh trong buổi đầu làm quen….
Mở máy, mắt cô dưng dưng…rồi cô khóc…trong điện thoại..chỉ có duy nhất những dòng tin nhắn của cô và anh gửi cho nhau…danh bạ cũng chỉ có đúng số của cô……những tin nhắn nháp anh chưa kịp xóa…
“Tại sao em lại làm quen với một người như anh nhỉ? Được nói chuyện với em anh vui lắm. Quãng thời gian vừa qua đối với anh là những kỉ niệm ko bao giờ quên. Có lẽ anh đã có tình cảm với em rồi. Không biết có phải là thích ko. Chắc ko phải đâu… Anh nghĩ là anh đã yêu”
Đó là tin nhắn..được soạn 1 ngày trước sinh nhật của cô. Nhưng có lẽ tin nhắn cuối cùng đó không bao giờ gửi được đi. Bởi 1 lẽ…. anh nghèo …

Tags: , , , , , , , , , , ,

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • Twitter
  • RSS

Leave a Reply

You must be logged in to post a comment.

seo packagespress release submissionsocial bookmarking services